Truyện cổ mùa đông

By TUYẾT NGA


Một góc ký ức



More...

Truyện cổ mùa đông

By TUYẾT NGA


Hình dung



Những cái nhìn lướt ván
những cái bắt tay va nhau
ai vừa khuất chỗ hành lang ách tắc

Hành trang chất ngất chuyến đi không va quệt
những ngả đường bung lên như tơ
từng gương mặt tự nhòa sau kính chắn

Cái nhìn được pha loãng
trong bữa tiệc đặt trước
nhà hàng người ăn người hát người dancing
những nghị trường micro tăng âm

Cà phê PHỐ vắng
nỗi nhớ đeo găng một mình góc khuất.



Tranh của Picaso

TN

More...

NGÀY CỦA MẸ

By TUYẾT NGA


SÔNG ĐUỐNG CHIỀU CUỐI NĂM


 

Những chiếc lá vừa úa vứt mình vào hư không
bên dòng sông ngầu đỏ bỡn cợt trôi ngang cầu.

Bao nhiêu thế kỷ trước con chuồn cất cánh bay ?
bao nhiêu thế kỷ nữa cỏ xanh đầy mặt trăng ?

Sông Đuống chiều cuối năm cát giãi triền đê nhỏ
trút thắm hồng một thuở đào phai tận bây giờ.

Có anh và có em mà sương chiều rấm rứt
không anh và không em ngàn sau xuân vẫn biếc.

Nào thôi con đường nhỏ quanh co nữa làm gì
lòng đâu còn ánh lửa mà ta về lối khuya



More...

Viết ở Phố Hiến

By TUYẾT NGA

VIẾT Ở PHỐ HIẾN


Đâu đây trong ký ức
bến cảng phập phồng hơi biển
cánh buồm viễn du mệt mỏi ngủ vùi
mắt thuỷ thủ nghiêng trời phố Hiến
lúm đồng tiền đong đưa tóc mây.


Phố Hiến giờ mướt mát những vườn cây
tằm đẫy trên nong
ong trong vòm nhãn
sen nở trên đầm người cấy cày trên đất
gió thì thầm nơi những rặng vải xanh.


Biển ngút ngàn
biển thăm thẳm nghìn năm
một ngày cũng chẳng còn dấu vết
cổ thụ đứng bình yên như chưa hề biết đến
cả một vùng sóng gió đã kề bên.


Thời gian xô con sóng về đâu ?
lùi vào lãng quên đại dương bất lực
rồi một mai ngôi nhà đang xây kia sẽ lại là di tích
ta cũng thành một quá khứ xa xăm...

TN

a 

More...

Mùa giáng sinh

By TUYẾT NGA

Noel 2007






More...

Mùa giáng sinh

By TUYẾT NGA



Noel cho ai ?

Xin Chúa hãy ban cho con một trái tim đủ lớn để con có thể yêu người con không thương yêu”.

Dẫu có là người ngoại Đạo ta cũng không thể không bàng hoàng trước câu Kinh đúng hơn trước khát vọng yêu thương đầy đau đớn ấy của con người. Chúa và con Chiên. Đức TinNgười ngoại Đạo. Cõi tâm linh thánh thiện thiêng liêng và kiếp người đa đoan hệ luỵ…

Tại sao
?
Tại sao một nhân loại từng phát minh ra nguyên tử từng sáng chế được phi cơ có thể nhân bản cả chính mình… lại cần đến thế một vị Chúa ? Một vị Chúa chỉ mới được biết đến trong hình dung trong tưởng tượng trong mong ước. “Mỗi hồn người một Chúa giáng sinh / gương mặt Niềm Tin - Tình Yêu thánh thiện / em là con chiên một đời ngoan đạo / Chúa của riêng mình / xin mãi linh thiêng” (TN).
    Đấng Tối Cao và Người của ngày thường Tín Điều và Phẩm Hạnh… Là một kẻ ngoại Đạo ta không biết Chúa ở đâu và Chúa là ai nhưng ta cảm nhận rất rõ nỗi khát khao đức tin khát khao hướng thượng và những xác tín nội tâm mãnh liệt trong ai đó nơi những con người đang sống quanh ta. Và ngay cả trong chính ta nữa
    Trước hồn ta trong trắng có một ngày Đức Tin – mang gương mặt một người - đã đến. Và từ đó như con chiên ngoan đạo mang trong mình tình yêu không biết mệt mỏi ta đi qua cuộc sống từng ngày. Hơn một lần cuộc sống thử thách Đức Tin của ta. Vì thế mà hơn một lần trái tim con người trong ta tự nguyện rạn vỡ để giữ lại nguyên lành Đức Tin thiêng liêng.

    Chúa Sức Mạnh vạn năng Quyền Uy tối thượng hay đơn giản chỉ là sự tự đóng đinh Niềm Tin và Ước Vọng của chính Con Người ?

Một nơi nương náu một chốn chở che một miền cứu rỗi… và như thế Chúa có còn đơn giản chỉ là Đức Tin của tâm linh không hay đã là khát vọng vươn tới những giá trị thiêng liêng hư ảo của con người ?

TN 

More...

Thơ Phan Hồng Khánh

By TUYẾT NGA

Thơ Phan Hồng Khánh
a
 

Những lời người nói

 

Những lời người nói xa xôi
với tôi ngày ấy nào tôi biết gì
núi chưa vọng tiếng Từ quy
sông chưa chảy xiết bờ thì chưa cao
mồng tơi chưa bén dậu rào

dâu chưa nên cội tằm nào đã ươm
con cu cườm con cu cườm
gáy chi dục giã sau vườn người ơi
Cái ngày sợi chỉ còn lơi
cau chưa nứt bẹ trầu thời đã xanh
ruột bầu chưa nấu làm canh
gừng cay muối mặn chưa thành ca dao
mận chưa đến tuổi hỏi đào
cành hồng chưa gãy lối vào còn sương
lòng tôi tơ nhện chưa vương
chưa buồn lá rụng bên đường ngày thu
như mây trời thích lãng du
tôi chưa hay đá vọng phu ngóng chồng

More...

Di sản

By TUYẾT NGA


Di sản vô hình

Tuyết Nga

a

Khi đến một số di tích thắng cảnh rất đẹp ở nước người thay vì bị hút hồn bởi cảnh vật di tích bạn đã bị hút hồn bởi những câu chuyện nói đúng hơn là lời thuyết minh của các hướng dẫn viên du lịch.

Thông qua câu chuyện về các di tích kiến thức sâu rộng về con người và đất nước cảm xúc trong lời kể ánh mắt - biểu hiện của một tình yêu một lòng tự hào sâu sắc- của các hướng dẫn viên đã làm sống lại linh hồn các di tích khách tham quan không chỉ dừng lại ở nghe nhìn mà thật sự đã mở lòng mình để đón nhận.

Câu chuyện của bạn làm tôi nhớ lại cảm giác khó tả của mình vào lần tôi đến trước bức tượng một nhà vua trong một quần thể di tích quốc gia của chúng ta. Đó là một vị vua toàn năng nổi tiếng thương dân không chỉ có tài kinh bang tế thế mà còn có tâm hồn cốt cách siêu việt của một nhà văn hoá lớn.

Sử sách còn lưu giữ nhiều tác phẩm nhiều câu nói nổi tiếng thể hiện một tư tưởng chính trị tư tưởng nhân văn sâu sắc và truyền thuyết còn lưu truyền biết bao câu chuyện về đức anh minh lòng thánh thiện trên đất đai của tổ quốc vẫn còn dấu vết những công trình kiến quốc của ông.

Vậy mà đứng trước tượng nơi thờ ông tôi chỉ nghe một giọng nói giống như đọc đều đều vô hồn không cả ngữ điệu vì đã quá quen nhàm chỉ còn như một phản xạ của người hướng dẫn viên: "Đây là một vị vua nổi tiếng của nước ta thời... Ông sinh ra trong một gia đình làm quan từ năm... mất năm... làm vua từ năm... đến năm... Sau khi ông mất nhân dân đã xây dựng đền thờ để tưởng nhớ công đức của ông".

Sau đó tôi còn đi thăm một số nơi. ở đâu tôi cũng được nghe cái kiểu thuyết minh gần như đã trở thành đặc trưng ấy và một cái gì đó thật nhàm chán thật đơn điệu đơn điệu đến vô vị cứ bao trùm lên không gian các di tích tôi qua. Nếu không có sẵn trong mình chút hiểu biết riêng chút tình cảm riêng thì thật khó mà hứng thú.

Tôi tin là nếu đem so sánh lòng yêu nước lòng tự hào dân tộc thì con người nói chung các hướng dẫn viên du lịch nói riêng của Việt nam chắc chắn sẽ  không thua kém bất cứ nước nào trên thế giới. Vậy đâu là nguyên nhân của hiện tượng trên ? Sự nghèo nàn đến còm cõi của kiến thức? sự khuôn sáo đến mòn vẹt của tư duy? sự hời hợt đến nông cạn của tình cảm hay sự biếng lười vô trách nhiệm của lao động ? Và nguyên nhân của tất cả những "nguyên nhân" này là gì ?

Câu trả lời đương nhiên sẽ phải là: con người. Cũng đương nhiên con người là tổng hoà của các mối quan hệ xã hội nhưng trước tiên và cơ bản là sản phẩm của nền giáo dục. Lười động não tư duy hời hợt và khuôn sáo kiến thức nghèo nàn tâm hồn đơn điệu... phải chăng là kết quả của một khối kiến thức sơ lược của một nền giáo dục "học thuộc lòng" ?

Dù là gì đi nữa thì đây cũng là một hiện tượng đáng để chúng ta phải suy nghĩ. Chúng ta đã đúng khi không tiếc tiền đầu tư để bảo tồn và phát huy các di sản quý giá mà cha ông để lại. Nhưng chúng ta đã sai khi lãng quên khi làm chưa đến nơi đến chốn việc giáo dục di dưỡng bảo tồn những giá trị tinh thần trong những con người của các thế hệ tiếp theo. Di sản của quá khứ tồn tại không chỉ trên mặt đất trong không gian mà còn cả nơi thế giới tinh thần của đời sống một quốc gia.  Nói cách khác con người chính là di sản vô hình của một dân tộc.
TN 

More...

Quà

By TUYẾT NGA


Tranh của VAN GOGH

Tháng Mười ơi Tháng Mười...  định giữ nguyên trang chủ cho đến trước NOEL như đã hứa nhưng rồi lại nghĩ sao chỉ một trang nhỉ? Tất cả các dòng sông đều chảy và Tháng Mười đang lặng lẽ đâu đó trong ngôi nhà của mình có thể gửi rất nhiều thứ về từ nơi mình đang di trú...

Nhận nhé Tháng Mười của riêng. 


tranh vangogh

More...

THÁNG MƯỜI

By TUYẾT NGA


NHẬT KÝ 2

tranh


Những hy vọng bỏ ngỏ
những cơn khát trời cao không gió
cơn mê chiều hoang hoải con đường xa
trên phố khuya cây lặng lẽ sang mùa anh về lại góc hồn quên lãng 

Từng ý nghĩ duỗi dài thư giãn tiếng ai reo cuống quýt "Thiên đường!"
sau
ly cốc nồng nàn sau gạch vỡ
ai vừa chìm xuống đáy đêm sâu


Đêm cổ điển đêm còn anh để thức tóc em nghiêng xuống giấc anh kìa
trong mơ anh có hay bóng tóc
vớt dịu dàng xa lắc tiếng ru xưa


Em ở lại
cùng Tháng Mười
ở lại…
dù vé tàu định mệnh đã cầm tay

đã bấm khóa nhớ thương đã chốt trong ký ức

đã tặng quà từ biệt đã ra ga

TN 

tranh 


More...